
không đề

Thơ về đời sống thường ngày

Ta bỗng tiếc trời của hôm nay
Mây trắng , hoa tươi , gió lộng đầy.
Muốn mang về cất trong tủ kính
Để những tinh khôi ở mãi đây.

Đã lâu lắm rồi em không ghé blog anh
Để những entry đong đầy nỗi nhớ
Những bài thơ anh viết còn dang dở
Em không vào anh thiếu những comment

Ngày dài đợi anh từng phút giây
Xào xạc lá rơi ngỡ gót giày.
Anh hứa. Anh quên. Anh không đến.
Lá cứ rơi và gió vẫn lay.
…
Ừ thì thôi. Không đến thì thôi.
Em đã cố quên, em quên rồi.
Chiếc lá thương em không rơi nữa.
Ngồi một mình viện cớ cho anh.
—–
Nhưng con gió lại lùa khung cửa.
Vội mừng tin anh không thất hứa.
Mở cửa rồi biết mình đã lỡ.
Chẳng thấy anh, chỉ có gió mà thôi.
….
Ừ thì thôi, không đến thì thôi.
Em đã cố quên, em quên rồi
Con gió thương em không lay nữa
Ngồi một mình viện cớ cho anh.
——-

Hè sang phượng giục tiếng ve sầu
Đầu mùa rả rích giọt mưa mau
Tiếng quốc thương người xa vạn dặm
Cỏ non vương hàng lệ nhớ nhau.

Hè sang phượng giục tiếng ve sầu
Đầu mùa rả rích giọt mưa mau
Tiếng quốc thương người xa vạn dặm
Cỏ non vương hàng lệ nhớ nhau.

Một cái mu tròn vừa đặng tay
Kẻ thời ấn ấn, kẻ thời xoay
Thế cuộc đổi vần theo từng nhấp.
Hỏi đấng anh tài có đã tay?
Phil Nguyễn
Một cái mu tròn vừa đặng tay
Kẻ thời ấn ấn, kẻ thời xoay
Thế cuộc đổi vần theo từng nhấp.
Hỏi đấng anh tài có đã tay?
Phil Nguyễn
Anh về thăm em, mùa cao su thay lá
Chim líu lo vang khúc hát mừng vui
Gió mơn man, lá vàng bay trên đá
Một nụ mai báo xuân sắp đến rồi
Em nhanh chân đi giữa rừng bát ngát,
Áo công nhân thấp thoáng giữa núi đồi
Nắng ửng hồng trải mình trên đất đỏ
Cây vào mùa trút lá để sinh sôi.
Phil Nguyễn
Tôi hỏi cây phượng vỹ
Người yêu của tôi đâu?
Cả hàng cây đỏ rực
Một cây chợt lắc đầu
Tôi lại hỏi ve sầu
Người yêu tôi đâu nhỉ?
Ve sầu kêu rầu rĩ
Cô ấy đã ra đi
Nước mắt dàn dụa mi
Tôi quay đi hỏi bạn
Thằng bạn thân vô hạn
Từ thuở tắm cởi truồng
Nó chỉ tay cuối đường
Nơi có một khu vườn
Và một căn nhà nhỏ
Người yêu mày trong đó
Nhưng giờ là vợ tao…
Phil Nguyễn

Cha dẫn con vào rẫy.
Giữa bạt ngàn xa xôi
Trên đồi cao sỏi đá
Nước nguồn không tới nơi
—-
Dẫn con đi xuống suối
Nơi cội nguồn rừng xanh
Cha đào một cái giếng.
Nước dâng lên mát lành.
–”…
Thồ từng can nước lớn
Lên trên tận đồi cao.
Chòi lá nằm mơ mộng
Ngắm chim trời bay chao.
–‘
Những mùa khoai mùa sắn
Mùa mía ,mùa đậu xanh.
Mùa lúa vàng chĩu hạt.
Thoăn thoắt tay gặt nhanh.
—
Mùa nào cũng hạnh phúc
Mùa nào cũng vui ca
Những mùa chưa no đủ,
Những mùa vẫn còn cha.
Phil Nguyễn