Nắng đã bừng lên đã ấm lên
Mùa đông đang cất bước qua thềm
Xuân đến nhà nhà vui đón tết
Xóm nhỏ con về rộn rã thêm..
Phil

Nắng đã bừng lên đã ấm lên
Mùa đông đang cất bước qua thềm
Xuân đến nhà nhà vui đón tết
Xóm nhỏ con về rộn rã thêm..
Phil

Áp thấp vào thành phố
Rét lạnh về vây quanh
Trời trưa ko muốn dậy
Cuộn mình tròn trong chăn
—-
Những tiếng chuông điện thoại
Réo rắt như tiếng đời
Thôi, thì cứ mặc kệ
Sống một ngày thảnh thơi.
Đêm nay đắm đuối chị Hằng.
Khuôn trăng tắm giữa những làn sương rơi.
Tâm ta ngơ ngẩn chẳng rời
Thương cho chị Nguyệt chơi vơi giữa trời
Anh viết cho e từ biển khơi
Nơi sóng xanh in bóng mây trời
Nơi gió biển vi vu lời hò hẹn
Nơi bãi cát vàng bịn rịn bước chia phôi
——


Đi trên đường Thành Phố
Chợt hương hoa sữa nồng
Như mùi thơm nỗi nhớ
Hà Nội tiết mùa đông
….
Anh như là đầu đông
Em như là thu cuối
Hà Nội với Sài Gòn
Nỗi nhớ nhau vời vợi
….
Anh đi ra rất vội
Anh lại vào rất mau
Khi nào đông ko lạnh,
Ta mới hết nhớ nhau
Nửa đêm , trăng nhạt, quạ kêu vang.
Có người cô phụ phận dở dang.
Nhớ chồng khuất núi nơi xa thẳm.
Ôm lấy con thơ dạ ngổn ngang.

Những chú chim cơ tia,
Rợp trời bay qua đồng bắp.
Những đứa trẻ con loắt choắt,
Khua chiêng, gõ mõ đuổi chim.


Giọt cafe tí tách.
Đếm lần thời gian trôi.
Sân nhà không bóng khách.
Chỉ mình tôi với tôi.

Trà xanh một chén , một bình,
Một tâm, một cảnh, một tình, một ta
Cafe từng giọt đắng
Rơi vào lòng tái tê.
Từ ngày em xa vắng
Sắc đen giăng lối về.
